Sai Phi Dụ Tình Review

  -  
Nàng là vương vãi phi không hề muốn của hắn, nàng biết.Trong tim hắn còn tồn tại hình bóng của một chị em nhân khác, đàn bà cũng biết.Nhưng hắn cưới thiếu nữ là hắn sai, chưa phải là chị em sai, vày sao lại bắt phái nữ chịu đựng?Hắn đã khiến nàng đánh mất trái tim, tuy vậy rồi hắn lại tìm được giai nhân hắn yêu thương thương ban sơ cưới làm trắc phi.Lòng của thiếu phụ lạnh lẽo.Khi hắn đích thân bưng chén trà có độc đưa tới bên môi nàng, để nàng thử độc vắt thứ phi của hắn.Giờ tương khắc ấy, lòng của nữ giới đã chết.Giọng nói và ánh mắt lạnh lẽo của hắn làm lòng của thiếu nữ như bị đao cắt.Nàng ngước đầu lên, ko chút lừng chừng uống cạn bát trà, vị thứ phi của hắn mà lại thử độc.Nhưng thanh nữ không ngờ chén bát độc đó lại làm hàn độc vào người thiếu nữ phát tác, đem đến cho cô gái một lần đau khôn xiết khiến cho nàng không chịu nổi, ói ra một ngụm máu.Nha hoàn bên cạnh lo ngại hỏi: “Vương phi, chất độc chưa phải được giải rồi sao? Sao lại cố này? cấp tốc đến chỗ trắc phi hoàng hậu tìm vương gia đến!”Độc đến quá bất ngờ làm người vợ nôn ra một ngụm tiết nữa.Tìm hắn thì làm được gì?Là hắn khiến cho nàng trúng độc, mà bây giờ hắn lại còn sẽ ở lân cận trắc phi của hắn.Đau đớn lại lần tiếp nữa kéo tới hành hạ nàng, không chỉ là là cơn đau do bát độc tạo ra, còn là một nỗi đau vị tình cảm với lại.Nàng cười nhẹ ko thành tiếng, trong nụ cười lộ rõ vẻ bi thương.Thì ra thiếu phụ rất ngốc, tin cái gì mà đầu bội bạc răng long.Thì ra nữ rất tham lam, mong độc chiếm tình yêu thương của hắn.Nàng lại hết sức kiêu ngạo, không muốn cùng người khác share tình yêu thương của hắn.“Trăm dặm hàn băng, chiêu tập dã lưu lại quang, thu thủy cộng Trường Thiên một màu.”Bách Lý Hàn Băng, chiêu tập Dã giữ Quang, Thu Thủy cộng Trường Thiên duy nhất Sắc.Truyện này có chút tiểu ngược, nhưng mà HE (kết thúc ấm cúng – nguyên văn tác giả)


Bạn đang xem: Sai phi dụ tình review

Cổ Đại Cung Đình Hầu tước HE Ngôn Tình Ngược Sắc
1/160
Chương 1: Nhân Duyên Sâm


Xem thêm: 【#1 Review】 Kem Trị Mụn Acne Clear Có Tốt Không, Kem Trị Mụn Acne Clear Pimple Treatment Cream

Lúc này thiên hạ chia làm ba, phía phái nam là Nguyệt quốc, phía tây là Lăng quốc, phía bắc là Thiên Mạc quốc, phía đông là bao la biển rộng.Nguyệt quốc, phía bên ngoài Tĩnh trọng điểm am nghỉ ngơi ngoại ô tởm thành.Nơi tu hành, yên ổn tĩnh ko một âm thanh, vài cọng liễu rủ phất phơ, gió mang đến khẽ lay động nhẹ nhàng. Nóc am tất cả khói nhang cất cánh bay, được gió thổi về một hướng.Trong am, sương khói lượn lờ, hoàn toàn có thể khiến tín đồ ta không để ý thế tục.Bạch Mạn Sương quỳ gối trước phật, nhẹ nhàng khấu vái, nhì tay đón nhận hương sương ni cô đưa, vào miệng vắng lặng thì thầm: “Phật tổ phù hộ, tiểu nữ giới tử bây giờ viện cầu không vì quang vinh phú quý của thiết yếu mình, không yêu cầu trường mệnh trăm tuổi, chỉ mong gia phụ sĩ đồ dùng trót lọt, cơ hội tuổi già bình an.” Đọc xong, thanh thanh lay hễ ống sâm, một quẻ thẻ rơi xuống thảm, phía đằng sau thϊếp thân nha trả Hồng Ngẫu khom sườn lưng nhặt lên, đưa cho lão ni cô mặt cạnh.
Ngộ Nguyên vốn là am nội trụ trì, một cỗ huyền sam phiêu dật, phong phanh tiên cốt. Bà đón nhận sâm, thấy viết: “Hồng trần nhiều không phải là, duyên pháp thiên tuyệt nhất định, vạn bàn nhiều trói buộc, lùi một bước trời cao đất rộng.”Ngộ Nguyên hai tay chế tạo ra thành hình chữ thập, niệm một câu phật hiệu, hỏi: “Xin hỏi Bạch cô nương, viện cầu chuyện gì?”Kỳ thiệt Mạn Sương vốn hoài nghi cái gì xin sâm hỏi quẻ, chỉ với phụ thân gần đây luôn thở vắn than dài, mọi bài toán không thuận. Chủng loại thân cực kì lo lắng. Mạn Sương từ bây giờ mới tiếp đây xin sâm, giả dụ là cầu được quẻ tốt, cũng có chức năng làm mẫu thân an tâm hết ưu phiền.Mạn Sương nói: “ Mạn Sương vốn là thay mặt đại diện gia phụ ước tiền đồ!” Mạn Sương thanh âm vào như nước suối chảy, thanh trang cùng tinh khiết ko lời làm sao diễn tả.
Ngộ Nguyên mỉm cười nói: “Đây là quẻ trung thượng (tốt, không giống với quẻ trung hạ là trung bình với xấu).”Không đề nghị quẻ giỏi nhất, Mạn Sương gồm chút thất vọng, nói: “Xin sư thái đoán sâm.”Ngộ Nguyên nói: “Vạn pháp đầy đủ việc đều phải có thiên tuyệt nhất định, lệnh tôn Bạch cô nương là bạn hành y, cứu tín đồ vô số, tiền sinh tích duyên, tự có tạo hóa. Nhưng kể từ quẻ thượng xem, trước mắt, chi phí đồ cực nhọc giữ, nhưng, nếu chịu lùi từng bước, kết cục sẽ ấn tượng “Vạn bàn những trói buộc, lùi một cách trời cao đất rộng. Lùi từng bước? (Vạn bàn: hết thảy. Ý chỉ rất nhiều sự đều bị trói buộc.)Mạn Sương trong nháy mắt phát âm ra, phụ vương ở trong cung là ngự y, cạnh tranh tránh ngoài làm một số tần phi hoàng tử ngứa ngáy mắt. Thê thiếp tranh sủng, hoàng tử giành quyền, này âm mưu quỷ kế, Mạn Sương cũng có thể có nghe thấy. Phụ thân thân là ngự y, đặt mình vào sự nghĩa vụ và quyền lợi tranh đoạt là bất đắc dĩ. Thân phụ trời sinh tính cương cứng trực, nặng nề tránh khỏi bị fan lợi dụng, bị người hãm hại. Mạn Sương cùng chủng loại thân cũng từng những lần răn dạy qua phụ thân, mong muốn ông sớm từ quan về quê, nhưng mà ông ko đáp ứng


Xem thêm: Tác Dụng Của Tràng Phục Linh Có Tốt Không? Hiệu Quả Như Thế Nào?

Hôm ni xem ra, lùi từng bước, chính là từ quan lại về quê rồi. Có lẽ chỉ tất cả như thế, mới rất có thể giữ được bình an. Lần này sau khoản thời gian trở về, cô gái liền cùng mẫu thân mượn quẻ thẻ này khuyên nhủ nhủ phụ thân.Ngộ Nguyên chú ý Mạn Sương trầm tĩnh êm ả dịu dàng như ngọc, bỗng nhiên trầm giọng nói: “Bạch cô nương vì sao lại ko hỏi chuyện nhân duyên?”Mạn Sương khẽ cười nhạt, trọng điểm tình tất cả chút xao động, cụ thể nói: “Không dối gạt sư thái, Mạn Sương vốn là nhiều loại người bạc tình mệnh, tuy là fan kiếp này dẫu vậy còn duyên phận cũ, tánh mạng còn không đủ can đảm giữ, sao dám hy vọng xa vời nhân duyên.”Ngộ Nguyên rất là kinh ngạc, quen biết vẫn lâu, mà phân vân Mạn Sương gồm chuyện này, nói: “Bần ni tuy nhiên không biết coi tướng, nhưng mà xem mặt Bạch cô nương , là người dân có phúc, sao lại nói là người bạc mệnh. Cô nương không bằng cầu một thẻ nhân duyên đi.”Mạn Sương cười cợt yếu ớt, con ngươi black trắng cụ thể (như này là đôi mắt đẹp): “Cũng được, nếu như thế, ta nhân tiện cầu một lần nhân duyên.” Nói xong, vậy lấy ống sâm, nhẹ nhàng lay động, chỉ chốc lát, rơi ra một quẻ sâm, nhặt lên, mang tới tay Ngộ Nguyên.Ngộ Nguyên tiếp nhận, nhẹ giọng thì thầm: “Dương liễu thanh thanh nước sông bình, nghe thấy đám giang thượng ca hát giờ xé gió. Phía đông phương diện trời mọc phía tây vũ, nói vốn là vô tình đã bao gồm tình.”Mạn Sương nghe thơ, chế giễu dường như quẻ không tốt, nhăn mi mi nói: “Sư thái, sâm này lý giải thế nào?”Ngộ Nguyên thở lâu năm nói: “Quẻ này cũng ngoại trừ là quẻ tốt nhất , nhưng từ quẻ nói, nhân duyên cô nương thoải mái và tự nhiên có một phen khúc chiết( ko bởi phẳng, thuận lợi), bất quá, khổ trước sướиɠ sau, kết quả vẫn là tốt, ngươi đề nghị ghi nhớ câu cuối này, nói vốn là vô tình đã có tình.”Nói vốn là vô tình đã bao gồm tình?Mạn Sương lắc đầu, vẫn không rước câu đấy khắc cốt ghi tâm trong lòng, chính vì nàng vốn ko tin. Huống chi cô gái vốn không hy vọng xa vời là nhân duyên mĩ mãn, chỉ cầu gồm một người bầu bạn, nghêu du sơn thủy là đủ. Làm cho một người bạc bẽo mệnh, thiếu nữ đã mau chóng dự liệu phần đông điều.“Bạch cô nương, nguyên lai ngươi tại phần này!” Tiểu sư ni trong am tên Thanh è thở hồng hộc đứng sống trước cánh cửa, phấn kích mà nói.Ngộ Nguyên sẵng giọng: “Sao lại lỗ mãng chũm !”Mạn Sương lãnh đạm cười nói: “Thanh Trần, kiếm tìm ta bao gồm chuyện gì hả?” Mạn Sương thuộc Ngộ Nguyên biết nhau vẫn lâu, khi rảnh rỗi đều nghỉ ngơi lại vào am mấy ngày, biết không còn ni cô trong am.“Bạch cô nương, ngươi cũng mong nhân duyên sâm?” Thanh Trần tận mắt chứng kiến Mạn Sương xin sâm, rất là kinh dị.Ngộ Nguyên sư phụ thường nói Bạch cô nương cực tất cả tuệ căn, gắng ý mong độ phụ nữ vào Phật, Bạch cô nương cũng không quá tin Phật, cự hay vào Phật môn, càng lại chưa khi nào từng xin sâm hỏi quẻ. Không nghĩ hôm nay nhưng lại ở chỗ này xin sâm, hay là nhân duyên sâm.Mạn Sương cười cợt yếu ớt, một song mắt cụ thể trắng đen tại dưới tia nắng chiều, đẹp nhất như thủy tinh. Mạn Sương tuy không tồn tại sắc đẹp long lanh mĩ, nhưng mà nụ cười lạnh lùng cùng dịu dàng, khiến cho nàng chú ý qua hệt như một khối ngọc bích, lả lướt cơ mà tĩnh dật, các lần đều làm Thanh nai lưng mất hồn.Thanh Trần đùng một cái nói một tiếng bi ai: “Ôi trí tuệ của ta, có chuyện buộc phải nói lại quên mất, trách ko được Bạch cô nương ước nhân duyên sâm, xung quanh cửa gồm một vị công tử muốn chạm mặt ngươi, nói là rất là ngưỡng tuyển mộ Bạch cô nương, muốn gặp gỡ ngươi trực tiếp!”Mạn Sương tất cả chút kinh dị, sao lại sở hữu người mang lại am kiếm tìm nàng? Lại còn ngưỡng mộ nàng?“Hắn có nói là fan phương nào?”“Nói, hắn thương hiệu Bách Lý Hàn !” ni cô Thanh è nói.Bách Lý Hàn! Mạn Sương lầm bầm tên này.Một đêm kinh thiên đụng phác của mấy năm ngoái như thủy triều dơ lên trong lòngĐúng là hắn sao? Mạn Sương bất giác sờ sờ trên cổ tay một vệt sẹo hình mặt trăng, đó là hắn lưu lại lại chũm cho ký hiệu (???).Khi đó, Mạn Sương người vợ phẫn nam trang (nữ mang nam) từng cứu hắn một mạng, không có lưu danh, cũng không bại lộ thân phận bạn nữ nhi của mình, Mạn Sương bình thản ,hắn chưa lúc nào gặp qua nàng, đương nhiên cũng trở thành không biết nàng.Hắn như thế nào muốn gặp mặt nàng? Mạn Sương băn khoăn khó giải, dễ thường do mếm mộ mà ước kiến nàng?Mạn Sương tự nhận bao gồm mình ko phải mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành, thay gia môn đồ trong kinh hàng năm đánh giá Đại hotgirl (rảnh ghê), rất nhiều không mang tên nàng.Hắn bởi vì sao thấy nàng? Chẳng lẽ, hắn biết được bảy năm trước, vốn là nữ cứu hắn?Không tất cả khả năng, sự kiện đấy, Mạn Sương chưa khi nào cùng bạn khác nói qua, nhân tiện trong cả nha trả Hồng Ngẫu của nữ giới cũng không biết thiếu niên người vợ cứu sẽ là Bách Lý Hàn.Một tiếng trống truyền đến, Mạn Sương thức tỉnh , bạn nữ không thể gặp mặt hắn.Nàng cùng hắn, chính là vân thuộc thủy, ko có bất kể sự liên quan nào.Mạn Sương trái tim sẽ quyết, liền đối với Thanh trần nói: “Ngươi đi không đồng ý vị công tử đó đi!”Nói xong, cùng Ngộ Nguyên, có theo Hồng Ngẫu mang đến sương phòng thu thập quần áo, sau đó, thuộc Hồng Ngẫu tự đi ra cửa ngõ sau Tĩnh trung khu Am lên xe ngựa chiến rời đi.Chỉ là phụ nữ không biết, vì lúc này nàng không chịu đựng gặp, đã tạo ra những sự kiện kinh thiên động địa.