Review trầm vụn hương phai

  -  

Trầm vụn mùi hương phai là một câu chuyện nhiều năm về một hành trình dài đẵng đẵng cùng với đều tình yêu dai dẳng của hai nhân vật chính và các nhân thiết bị phụ.

Bạn đang xem: Review trầm vụn hương phai


*

Thể loại: Cổ đại, huyền huyễnTình trạng: Đã xuất bản.Review bởi: Mêu Mêu -fb/hoinhieuchuChỉnh ảnh: Tâm.*Không tương tự review, chỉ là 1 trong chút tản mác về một góc nhỏ dại của truyện, về hành trình dài tìm kiếm tình thật của 3 bạn không còn trẻ lắm mà thôi.*

Thế gian tất cả muôn vàn hình dạng yêu. Gồm kẻ khi yêu nguyện hiến dâng trọn vẹn cho những người mình yêu, gật đầu mọi đau buồn để bạn ấy được hạnh phúc mà không bắt buộc hồi báo. Có kẻ thì chỉ lẳng lặng nhưng yêu, bên fan ấy chở che, chắn các sóng gió, để fan ấy cảm nhận được tình cảm của mình, chưa lúc nào ép buộc. Bao gồm kẻ lại ngần ngừ yêu, cho đến lúc nửa kia của chính mình đã đích thực rời xa thì mới có thể biết xúc cảm ấy chính là động lòng.Trầm vụn hương phai là một câu chuyện lâu năm về một hành trình dài dài đẵng đẵng thuộc với phần lớn tình yêu dai dẳng của nhì nhân vật thiết yếu và các nhân thứ phụ.Nhan Đàm là 1 trong những thiên tiên vô ưu, nghịch ngợm của tiên giới. Nàng trót lấy lòng yêu thương Ứng Uyên đế quân giữa những tháng ngày tăm tối nhất của đế quân. Hẳn đề xuất gọi là đen tối theo đúng cả nghĩa đen và nghĩa bóng: sau trận giao đấu Ứng Uyên đã biết thành mù, bị huỷ dung, bị hỏa độc tra tấn.Nàng âm thầm lặng lẽ ở mặt chăm sóc, cùng trò chuyện và yên ủi tâm hồn Ứng Uyên. Cô gái nguyện dùng khung người của chủ yếu mình, hoa cùng tim của hạm đạm, làm thuốc chữa trị lành lốt thương cho những người ấy. Nàng đồng ý gánh hình phạt trên thiên hình đài nhưng không một lời ân oán thán.Nhưng hình phát ấy làm sao có thể cực khổ bằng việc Ứng Uyên không nhận thấy nàng, ko thấu tình cảm của nàng, hiểu nhầm nàng. Đau đớn ấy khiến cho nàng chuẩn bị từ quăng quật tiên tịch, nhảy xuống Thất thay luân hồi, để rồi trơ khấc như cô hồn dã quỷ, long dong suốt 800 năm tại mẫu Vong Xuyên địa điểm Minh phủ.Dư Mặc, nguyên thân là bé cá Cửu Kỳ của Nam cực tiên ông. Hắn gặp gỡ Nhan Đàm từ mọi ngày vẫn còn đó chưa hoá thành người. Cảm xúc của hắn đối với nàng từ ghét bỏ dần trở buộc phải vấn vương, bịn rịn mỗi lần gặp mặt mặt.Từ bao giờ hắn lại sở hữu cái cảm hứng tự ti đến nạm khi thấy phụ nữ vui vẻ mỉm cười nói bên vị đế quân cao cao tại thượng kia? Hắn ngóng trông mang lại ngày hắn có thể hoá thành người để sánh bước bên nàng. Ấy chũm mà đến một ngày ngóng mãi đợi mãi chẳng thấy nàng đâu. Thế ra hắn vẫn chậm rì rì một bước, nữ đã tuyệt vọng về tình yêu mà lại rời quăng quật thiên giới. Hắn đang mất thiếu phụ vĩnhviễn rồi ư?Hàng trăm năm đang trôi qua, mọi tưởng hắn sẽ quên dung nhan của nàng, ấy vậy cơ mà ngày gặp lại, chỉ bởi cái liếc mắt, hắn đã nhận được ra nàng. Hắn giữ phái nữ lại mặt mình, dùng tấm thực tâm mà đối đãi với nàng. Hắn bao dung và tha vật dụng cho những lỗi lầm của nàng.Bên nhau 20 năm ngắn ngủi, tuy vậy chỉ bấy nhiêu thời gian, hình bóng hắn đang in hằn trong tâm trí nàng. Chỉ là, nàng chưa xuất hiện cơ hội nhận ra trái tim hắn. Tình yêu của hắn chưa lúc nào tạo thành áp lực cho nàng bởi hắn luôn chờ đợi ngày thiếu nữ đồng ý chào đón hắn.Đường Châu thiên sư, chuyển vắt của Đế quân, mang đến lịch kiếp chỗ hạ giới. Qua hết kiếp này cho kiếp khác, hắn vẫn lang thang tìm tìm một hình trơn trong trái tim. Hắn biết hắn nên tìm con gái ấy cơ mà không rõ cô gái ấy là ai, gồm vị trí như thế nào với hắn.Trong hành chuyên môn yêu bắt ma, hắn chạm chán Nhan Đàm, hàm ấn nàng. Hắn không nhớ nữ giới là ai. Nhưng lại ngày lại ngày bên nhau, hắn cảm thấy có lẽ nào tín đồ mà hắn vẫn tra cứu kiếm xưa nay chính là nàng? Người khiến hắn mãi mãi khiến hắn nuối tiếc nuối là liên hoa tinh kia?Đến khi bức màn kín đáo cuối thuộc được lé hộ, thân phận thật sự của Đường Châu chính là người đã khiến nàng cần từ bỏ phiên bản thân, hiếm hoi trong tam giới. Thiếu phụ đã thấu rõ trái tim mình, giờ đồng hồ người đàn bà yêu là Dư Mặc, Ứng Uyên vẫn vĩnh viễn biến chuyển quá khứ.Chỉ đôi mươi năm, Dư khoác hắn đã đem về cho người vợ những ấm áp bù cho 800 năm đơn côi kia. Cùng với Ứng Uyên, nàng hoàn toàn có thể hy sinh một phần trái tim mình, còn cùng với Dư Mặc, nàng đồng ý hiến tổng thể nguyên thần, chìm vào giấc ngủ lâu năm trăm năm.**Truyện lâu năm lắm, là một trong cuộc hành trình giải đáp đều điều túng ẩn, tình yêu không hẳn là tất cả của truyện, nhưng lại là điểm mấu chốt dẫn dắt chuyện. Thương mang đến Ứng Uyên vày lỡ buôn bản mãi mãi mất đi tình nhân dấu, để rồi ôm nuối tiếc nuối đến mãi mãi về sau. Cảm động về tình cảm đầy bao dung của Dư Mặc. Thán phục về sự dũng mãnh cương quyết của Nhan Đàm khi yêu.**P/s: nhỏ của cá và sen rốt cuộc là thể loại yêu quái đản hợm như nào? Hận tác giả keo kiệt

ReviewLinh_Hy Dung Hoa - fb/ReviewNgonTinh0105:TRẦM VỤN HƯƠNG PHAI

Tác giả: sơn MịchThể loại: Huyền huyễn, tiên hiệp, ngược nữ, nam chính thâm tình, HEĐộ dài: 77 chương + 5 ngoại truyệnTình trạng: hoàn edit

Đây là câu chuyện về số đông tình yêu âm thầm lặng. Đây là câu chuyện về việc hồi sinh của một trái tim tưởng như vẫn hoá tro tàn…

Nhan Đàm là một trong những yêu tráng nghệ sen. Dư Mặc, một bé cá thành tinh, là người chủ của nàng. Nhan Đàm thuộc Dư Mặc linh cảm khắp phương trời, tìm ăn những linh hồn không sạch thỉu, tàn ác để “bồi bổ thân thể”. Cho tới một ngày, xui xẻo ập cho đến lúc họ gặp phải thiên sư Đường Châu, một linh hồn tinh khiết siêng trừ yêu khử ma, đảm bảo an toàn bách tính, sinh sản phúc mang lại nhân gian. Ko có xấu số nhất, chỉ có đen đủi hơn, Nhan Đàm bất ngờ rằng chút rắc rối nhỏ tuổi này đang cuốn nàng, Đường Châu với cả Dư mặc vào những gian truân trùng trùng trên bé đường đi tìm kiếm thần khí thượng cổ, càng không ngờ rằng từ đây, đông đảo đau yêu thương trong vượt khứ tưởng như đã bị chôn vùi vĩnh viễn lúc này lại sống lại, bắt nạt doạ chiếm đi niềm hạnh phúc của hiện tại.

* * * * *

Một ngày xa xưa đó, nơi thiên cung xa xôi chín tầng trời, gồm đôi tứ diệp hạm đạm song sinh thành lập bên bờ Dao Trì, một bông có tên Chỉ Tích, một bông thương hiệu Nhan Đàm. Chỉ Tích thông minh, vơi dàng, cẩn trọng, chu đáo. Nhan Đàm nghịch ngợm, bướng bỉnh, quậy phá. Người vợ không thích học hành chỉ thích hợp rong chơi, không ưa thích đọc sách chỉ say mê trêu chọc bé cá của Nam rất tiên ông. Ấy vậy mà cành hoa ương bướng đó lại sớm vướng nên lưới tình.

Cuộc chiến tiên ma nổ ra, thiên giới giành chiến thắng nhưng yêu quý vong vô số. Ứng Uyên thần quân uy phong lẫm liệt 1 thời nay đề xuất lay lắt qua ngày trong thể xác tàn tạ. Đôi đôi mắt bị mù, cơ thể bị độc dược giầy vò, từng ngày trôi qua là 1 ngày đày ải. Mà lại một Ứng Uyên thất cố gắng lại khiến trái tim Nhan Đàm rung động. Người vợ yêu Ứng Uyên. Vì hắn, nàng hoàn toàn có thể bứt từng cánh hoa sẽ giúp hắn trị độc. Do hắn, hình vạc đốt domain authority róc thịt thanh nữ cũng chịu đựng đựng được. Do hắn, cô gái nguyện dùng nửa trái tim của tứ diệp hạm đạm để chữa bệnh cho hắn. Cũng có sao đâu, mặc dù sao cả trái tim này cũng nguyện trao cho hắn rồi. Tín đồ khác có thể nghĩ Nhan Đàm ngây ngô ngốc. Nhưng Nhan Đàm trước giờ đồng hồ có lưu ý ánh mắt, quan tâm đến của tín đồ khác bao giờ. Nàng luôn chỉ làm phần đa gì nàng mong mỏi làm. Nàng chưa từng yêu và giờ đàn bà đã yêu một lần thì hi sinh toàn bộ vì hắn gồm gì mà đáng tiếc.

Nhưng cho cuối cùng, hoa rơi hữu ý nước chảy vô tình. Đôi đôi mắt của Ứng Uyên vẫn khỏi. Cơ mà hắn không nhận ra nàng xuất xắc dù nhận ra cũng vờ như không nhận ra? dù thế nào cũng không còn quan trọng đặc biệt nữa. Một phần trái tim của Nhan Đàm đã dâng mang lại hắn, nửa còn lại cũng tương tự trầm hương chỉ với lại chút tro tàn. Nhan Đàm từ vứt tiên thể, gieo mình xuống loại luân hồi. Hầu như tưởng từ bỏ đây hoàn toàn có thể cắt đứt tơ tình nào ngờ linh hồn bị tổn thương của Nhan Đàm long dong bên chiếc Dạ Vong Xuyên đến hơn tám trăm năm. Đến khi thoát ra, Nhan Đàm đã hết là Nhan Đàm của ngày xưa.

Chỉ gồm điều, Nhan Đàm trù trừ rằng khi chị em còn sẽ lạc hướng mặt bờ Vong Xuyên, có một nhỏ cá nhỏ tuổi ngốc nghếch vẫn sẽ ở trong váy sen của Nam cực tiên ông ngóng hóng nàng. Hắn ngóng hóng một tiên nữ hoa dại ngốc đắm đuối chơi cho chọc phá hắn, đọc sách mang lại hắn nghe. Tiên hoa đó ghét bỏ lắm tuy vậy hắn vẫn ngóng chờ nàng. Ngờ đâu một đợt đợi này lại là ngóng cả đời. Con cá bé nhỏ dại cuối thuộc cũng đến ngày gồm thân xác. Không chần chừ, không vì dự, ra khỏi thiên giới, hắn đi tìm kiếm nàng…

* * * * *

Phải thú thật rằng, tiên hiệp với huyền huyễn chưa hẳn thể loại thích thú của tôi. Nhưng mang đến với “Trầm vụn hương thơm phai”, tôi vẫn thật sự rung động.

Một trong những điểm nhấn của “Trầm vụn hương thơm phai” là tình tiết và cốt truyện độc đáo. Cách người sáng tác kể chuyện thừa khứ và bây giờ đan xen khiến cho câu chuyện vốn đã ly kỳ, hấp dẫn càng trở nên lôi cuốn khi từng tình tiết được mở ra từ từ, hệt như từng mảnh hiện tại ra chế tạo thành một bức tranh hoàn mỹ. Văn phong không thật hoa mỹ mà lại vẫn giàu cảm xúc.

Xem thêm: Review Đại Học Kinh Tế Tài Chính Tp Hcm Có Tốt Không, Review Trường Đại Học Kinh Tế

Tôi vô cùng thích cách tác giả Tô Mịch miêu tả cảm giác đau đớn và tuyệt vọng của Nhan Đàm. Lời văn không đề xuất quá “gồng” tạo cảm hứng mệt mỏi mà cố kỉnh vào này vẫn bình đạm nhưng lại từng con chữ lại như xoáy sâu vào trái tim fan đọc. Cũng yêu cầu nói thêm rằng, để có thể truyền cài đặt được hầu như đường nét tuyệt hảo trong văn của sơn Mịch, cần thiết không nhắc đến các bạn editor. Lời văn trau chuốt, câu từ gọn gàng cùng văn phong được Việt hoá khá chuẩn chỉnh làm bắt buộc một bản dịch thành công. Có lẽ khả năng viết lách còn non kém cùng vốn trường đoản cú vựng nghèo khó của tôi không có cách nào diễn tả hết mẫu hay, mẫu tinh xảo vào văn phong của của sơn Mịch. Tôi chỉ nói theo một cách khác rằng, sơn Mịch rất tinh tế khi diễn đạt một nỗi đau đang đi tới dĩ vãng.

Cuối cùng, tôi muốn nói về hai nhân vật dụng nam vào câu chuyện, đối với Ứng Uyên đế quân, cảm giác của tôi so với nhân đồ vật này hơi phức tạp. Không ghét nhưng tuyệt đối không yêu cầu yêu. Chắc rằng chỉ tất cả sự nuối tiếc nuối cho một tình yêu ko dũng khí. Còn so với Dư Mặc, đấy là một trong số những nam chính khiến cho tôi cảm hễ nhất. Ngày kia khi nam giới từ bỏ vị thế thần tiên, rời khỏi thiên giới, liệu nam giới có khi nào biết có thể mình sẽ tìm được nàng tiên hoa ngày nào? Tôi nghĩ chàng cũng quan yếu biết chắc. Tuy nhiên chàng trước đó chưa từng hối hận. Để cho một ngày Dư Mặc gặp lại Nhan Đàm vị trí Da Lan đánh cảnh.

* * * * *

“Ngày Dư khoác xông qua nam giới thiên môn kia sẽ thành yêu. Hắn lỗi lầm tự ý trốn xuống phàm, sau cùng lúc truy vấn cứu, Ngọc Đế lại không phát hiện tại thiếu bạn nào trên thiên đình, chỉ đành tự bỏ. Sau một quãng thời hạn dài, hắn trú lại da Lan sơn cảnh.Hắn hay xuyên ra phía bên ngoài mấy ngày. Có lúc đi coi kịch, nói coi diễn không bởi nói là xem người. Bởi vì sao một tín đồ phàm nghĩ ra được một mẩu chuyện xưa sẽ dựng lên cho những người khác xem? bởi vì sao những người xem diễn không hề có quan hệ gì với mẩu truyện xưa này nhưng xem diễn lại nhức buồn?

Thật ra hắn cũng vậy, dịp xưa xem chuyện xưa của Nhan Đàm đã và đang vào diễn cùng.

Hắn từ từ quên đi diện mạo của nàng, mặc dầu cố sức thế nào thì cũng chỉ nhớ được một bóng hình mông lung. Cho dù sao đã và đang lâu như vậy, hắn cũng bắt buộc cả đời thương nhớ mãi một người.…Lại qua 1 thời gian nữa, tộc trưởng tộc liên hoa tinh đi vào Da Lan tô cảnh, mang lại mấy cô nữ giới trong tộc liên hoa tinh.

Dư khoác đần fan nhìn đám cô bé tử xinh đẹp ngồi chồm hỗm bên dưới đất, tự nhiên lại thấy khuôn mặt gắng nhớ những lần hiện lên trong đầu. Bạn nữ mặc xống áo xanh nhạt, domain authority trắng nõn, hệt như gốm sứ vậy, đầu khá ngẩng cao, mỉm cười hì hì quan sát tộc trưởng đầu hói đến bóng sáng đang quỳ trước phương diện hắn.

Ngón tay nâng chén bát trà của Dư khoác run nhè nhẹ.

Xem thêm: Tivi Của Hãng Asanzo Có Tốt Không? Có Nên Mua Tivi Asanzo Không?

Đi một vòng lớn, lúc cảm giác mờ mịt như cấp thiết nhìn tia nắng nữa, trước mặt đột nhiên lại sáng lên.

Nhan Đàm ngước đầu, cười cho trong suốt, nụ cười vẫn y như năm đó nữ cười cùng với hắn: “Ờm, mặc dù ta dung mạo không phải đẹp nhất, tuy nhiên tu vi của ta cao lắm… E hèm, không phải, tương đối nhiều người phần lớn bảo ta êm ả dịu dàng chu đáo lại hiểu rõ sâu xa lòng người.”

Sớm chiều hoàn toàn có thể tiêu tan nỗi lưu giữ như chưa từng tồn tại, cũng có thể tích tụ nỗi ghi nhớ trong và một chỗ.”