Review quỷ hành thiên hạ

  -  

Có tương ngộ, gồm phân li, hận bất tương phùng. Nháng yêu nhoáng hận như gió thoảng mây bay. Mỉm cười ngạo nghễ, khóc bi ai, đời có lúc vui, có lúc buồn. Ai thuộc ta đồng sinh cùng tử…!!!


*

Tìm

Trình đối chọi chính

Vài điều về công thụ trong Quỷ Hành.Bạn đã xem: review quỷ hành thiên hạ

Điều đầu tiên phải nói, thể các loại truyện của Quỷ hành dương gian là “ test miêu đồng nhân”, vâng, là demo miêu chứ không hẳn là miêu thử.

Bạn đang xem: Review quỷ hành thiên hạ

Còn sau đấy là một số trích dẫn và xem xét của ta chứng tỏ xác thực hơn về loại mớ bòng bong công thụ này:

Quyển 1: Ngay ngơi nghỉ quyển 1, tất cả bọn họ đã rất ấn tượng về đoạn Triển Chiêu vị bị “ người thương thiên âm” làm cho phiền, Ngũ gia đã đậy tai mang lại Triển Chiêu một đêm. Riêng ta, tuyệt hảo về nó là hai tín đồ đã ôm nhau ngủ một đêm, cùng ta cũng đã tưởng tượng rồi, trường hợp đầu Triển Chiêu chỉ ghé mang lại vai Ngũ gia, có nghĩa là ngủ trong tim Ngũ gia rồi. Như các bạn nào bên Ju Jin vẫn nói ấy nhỉ, Triển Chiêu ngủ như một bé mèo bé ngoan ngoãn trong tim Ngũ gia….

Quyển 6:

“Ăn trước nói sau.” Bạch Ngọc Đường khẽ cử động, Triển Chiêu đè hắn lại: “Ngươi chớ động, ván nệm không chắc, lát nữa cơ mà sụp cần bồi hay đó.”

“Sợ gì, nếu sụp bồi thường hắn một tòa miếu!”

“Đừng nói bậy, cảnh giác báo ứng.” Triển Chiêu hai tay theo bẫy vai hắn vòng qua, ôm cổ hỏi: “Uy miêu hay ăn miêu?”

Bạch Ngọc Đường hạ giọng, tất cả chút rạm tình: “Ăn trước uy sau, hồ hết không chậm rãi trễ.”

Triển Chiêu nhì tay trượt xuống khẽ siết, Bạch Ngọc Đường thuận rứa ôm hắn, tương đối thở giao hòa có theo chổ chính giữa hoảng ý loàn từ đáy lòng dâng lên.

Triển Chiêu hít vào một hơi, lập tức bị đè xuống, dù sao buổi tối như mực cũng không nhận thấy mặt đỏ tai hồng, mặc kệ!….=> Thêm này, rất rõ nhé, Triển Chiêu bị đè xuống

Đó, là quyển 6, tuyệt vời nhất chiếc chương này đấy.

Quyển 7: mẫu quyển này thì mang máu hủ nhiều nhất đây.

Triển Chiêu cười gượng nhì tiếng, trọng điểm nói ban đầu cũng là ao ước đi, chỉ là hai tháng kia đều ở trong nhà Bạch Ngọc Đường sinh sống Hãm ko Đảo, cơ hồ không bước ra cửa phòng, mấy ngày đầu cũng ko xuống giường…=> Nghe thấy không, nghe thấy không. Câu nói này thì bọn họ chắc chắn được rồi nhé, nhị anh đang LÀM rồi, hơn nữa còn làm rất đon đả là đằng khác. Câu này cũng nói luôn được em Miêu bị đè. Này nhé: “ vài ngày đầu cũng ko xuống giường.”…. Ko xuống giường, vậy ẩm thực tắm rửa làm sao, chả nhẽ lại không ăn uống không uống à…suy nghĩ 1-1 giản, em Miêu mấy ngày đầu đó chắc chắn rằng có phải gồm người quan tâm phục vụ, người này là ai.?. Đương nhiên là Ngũ gia nha….=> Ngũ gia đè Miêu nhi, khiến cho mấy ngày đầu Miêu nhi ko xuống được giường, đề nghị ở ở bên cạnh mà quan tâm chứ sao.

PS: Ta là ta cũng phục Ngũ gia giáp đất đó, khiến Nam hiệp Triển Chiêu cho vài ngày đầu cũng ko xuống được chóng cơ mà….~^3^`~…( Ngũ gia, ngài thừa phận, Miêu nhi ko đá ngài sao…?.)

“Hồng nhĩ miêu?” Triển Chiêu nghe cảm thấy new mẻ, còn theo bạn dạng năng sờ sờ lỗ tai, trước mắt tự nhiên hiện ra xương quai xanh cùng khuôn mặt xinh tươi của Bạch Ngọc Đường, còn tồn tại câu trêu đùa “Hồng nhĩ miêu” kia. Trên mặt nóng lên, Triển Chiêu vội không đồng ý — bị tiêu diệt rồi, dịch tương tư! bé chuột dở người kia động tác thực chậm, còn không đến nữa!…=> Lần đầu tiên đọc đến loại đoạn này, ta cũng choáng váng chết giả luôn ý. Sau khi nghiên cứu và phân tích kĩ, ta đã phân tích được hai điều từ mẫu câu bất hủ này mà ra.

Thứ nhất: Càng thêm xác minh Miêu nhị bị đè. Ai đọc gần như hiểu Triển Chiêu sẽ nhớ mang đến LÚC nào,( không hiểu nhiều thì dường như không là hủ rồi.), ta hỏi các người, cơ hội ẤY thì người bị áp còn có tâm trí để cơ mà đi trêu bạn ta ko (chả đã ý loạn tình mê không kiềm chế được ý), Ngũ gia từ bây giờ còn đi true Triển Chiêu, vậy dĩ nhiên là Ngũ gia áp, trong khi hành sự thấy tai Miêu nhi hồng hồng, bởi vì vậy buộc phải mới trêu chọc đó.( họ không bắt buộc bàn về Triển Chiêu từ bây giờ thế nào, chắc chắn rằng là bị lăn qua lăn lại mệt chết rồi.)

Thứ hai: tự câu này ta cũng nghiệm ra được tứ thế của hai tín đồ lúc đó ( suy đoán thôi), ở bốn thế nào mà lại Miêu nhi nhìn rất rõ Bạch Ngũ gia, bắt gặp xương quai xanh, vậy chắc hẳn rằng là khía cạnh đối mặt, e hèm…mặt đương đầu chắc là bốn thế “ngồi” rồi ha…( chỉ nên suy đoán, suy đoán thôi. Đừng nói ta trở thành thái, ai bảo cái truyện nó toàn đông đảo tình huyết dị như vậy làm cái gi cơ chứ. =_=!!)

Phần này xào nấu ở truyện Đậu tra của Catmieuthu, trong những những bằng chứng về công thụ, đây là bằng bệnh thiên chân vạn xác nhất, bái tạ Khai trung khu vô vàn, nàng đã hỗ trợ hủ test Miêu ra khỏi cái mớ bòng bong thụ công ko lối thoát.

Triển Chiêu ngồi ở trước mặt Thạch Đầu , Bạch Ngọc Đường ngồi sống phía sau hắn, từ phía đằng sau vươn hai tay vờn quanh, nửa ôm nửa ấp, nhẹ nhàng bắt đem tay của Triển Chiêu , thấp giọng ghẹ vào lỗ tai hắn nói, “Tay trái ấn trứ, tay buộc phải bát cố gắng huyền.”

Triển Chiêu cúi đầu nhìn sắc sảo đích cụ huyền, quay đầu lại tiều hắn, “Ta không tồn tại thiên phú này a.”

Bạch Ngọc Đường cười, chỉ với cằm nhẹ nhàng các ở bên trên vai Triển Chiêu, tốt giọng dạy hắn, “Này là cung âm.” Nói xong, nhẹ nhàng ấn trứ Triển Chiêu đích ngón tay chén bát một chút.

Tiếng lũ đi ra, Triển Chiêu cảm giác được thực thú vị.

“Này là thương. . . . . .” thanh âm Bạch Ngọc Đường ngay lập tức tại mặt tai Triển Chiêu, xưa nay chưa từng có ôn nhu cùng kiên nhẫn như thế, “Giác, trưng, vũ. . . . . .”

Này mấy loại âm, Bạch Ngọc Đường lặp đi lặp lại dạy vài ba biến. Triển hộ vệ chớ nhìn thuộc hạ linh hoạt, bất quá này đánh đàn học được thiệt lao lực.

Bạch Ngọc Đường nhịn không được trêu, “Thật sự là miêu trảo có thể nào? Năm trảo rất nhiều phân không ra.”

Triển Chiêu liếc chú ý hắn một cái.

Bạch Ngọc Đường kiên trì dạy hắn một tiểu đoạn, làm hắn tái diễn luyện tập, đạn chín đang .

Triển Chiêu còn thật tráng lệ luyện, biên hỏi, “Đây là cái gì khúc a?”

Bạch Ngọc Đường tương đối hơi mỉm cười, “Ta mê say nhất đích một thủ.”

“Khá tốt nghe a, gọi là gì danh nhi?”

Bạch Ngọc Đường cúi đầu cười, “Ngọc thụ hậu đình hoa. . . . . .” Nói xong, còn từ bỏ sau vỗ nhẹ nhẹ Triển Chiêu một chút.

Triển Chiêu mau lẹ tạc mao quay đầu lại kháp hắn cổ.

Bạch Ngọc Đường cũng không kháng đỡ, cho dù sao Triển Chiêu không tha đắc thực bóp bị tiêu diệt hắn, nhưng thật ra thân thủ thừa khứ, ngẫu hứng đậy nổi lên cầm. Triển Chiêu kháp hắn vào chốc lát, cảm xúc được thay sức còn không bởi no nhĩ phúc, liền vậy nên nghe.

=>……*aaaaaaaaaaa*…thấy chưa hả, thấy chưa hả. Người nào cũng phải hiểu mẫu ngọc thụ hậu đình hoa với cái hành động “ở đằng sau vỗ vơi Triển Chiêu một chút”, ai chưa biết hoa ẩn dưới là hoa gì, Ngũ gia đã hành động cụ thể như thế rồi, chính xác 100 phần Miêu bị đè, Ngũ gia là lưu giữ manh ngầm công. Nhưng mà mọi người dân có thấy sau hành vi đó, Triển Chiêu chỉ tức giận quay thanh lịch dận dỗi với làm nũng cùng với Ngũ gia, chứ không tồn tại mở lời phản bác bỏ gì cả. Nhé nhé…

Triển Chiêu nhìn trái quan sát phải, cảm giác vừa lòng, vươn tay ở cùng bề mặt hắn vệ sinh một phen, một tay đầy phấn trắng.

Công Tôn cuống quýt ngăn lại, “ Đừng a, ta hảo lao lực new đồ thượng!.”.

Triệu Phổ tại 1 bên nhìn thấy, ôm cánh tay thực oán niệm hỏi Công Tôn, “ Thân thân, ngươi lấy đồ vật gi cho hắn thứ a.?.”

Công Tôn vươn tay, vào tay nạm lấy chuyển ra 1 bàn chải.

Triệu Phổ sắc đẹp mặt dễ nhìn một chút.

Triển Chiêu cũng tiến tới đi qua nhỏ giọng hỏi Bạch Ngọc Đường, “ chưa phải dùng tay xoa đi.?.”.

Bạch Ngọc Đường bật cười, nhếch miệng một cái, “ ra làm sao khả năng.”.

Triển Chiêu nhíu mày, “ miệng ngươi có cái gì vậy.?.”.

Bạch Ngọc Đường bỗng nhiên cười, Triển Chiêu liếc mắt một cái liền nhận thấy được nhì khoả đầy răng nanh. ( ta lần thứ nhất edit, ai biết cho hỏi khoả là gì vậy.?. Làm cho hàm răng à.?.”.)

“ Công Tôn làm, giống tốt không.?.”, Bạch Ngọc Đường tiến tới cấp cho Triển Chiêu xem.

“ Còn cực tốt xem sao.” Triển Chiêu gõ gõ. “ Còn thật cứng rắn, hoàn toàn có thể hay không quát mang đến đầu lưỡi.?.”.

Đầu lưỡi Bạch Ngọc Đường lag giật, đối Triển Chiêu nhe răng: “Miêu nhi, cắn một ngụm.”.( bít mặt, Ngũ gia, thiệt không tốt gì cả.)

“Ân.”. Triển Chiêu lộ ra cái cổ mang lại hắn cắn.

Bạch Ngọc Đường đúng thật là không khách khí, tiến lên trải qua nhẹ nhàng gặm một ngụm. (Ngũ gia mặc dù có lưu manh cũng ko làm bé mèo bị yêu đương đâu…)

Một bên toàn bộ mọi fan nhìn trời, Bao Chửng ho khan, cũng xoay mặt đi—Phi lễ chớ nhìn, chỉ bao gồm Tiểu Tứ Tử xem mùi ngon…..=> Mọi người dân có thấy cái hành vi Ngũ gia cắm cổ Triển Chiêu kiểu như cái hành vi gì trước khi làm không, ta hiểu đến chiếc chỗ này là thấy hành vi Triển Chiêu dưng cổ mình lên cho Bạch Ngọc Đường cắn giống hệt như kiểu dâng mình lên, nói “ ngươi cứ tự nhiên và thoải mái ấy.”. * vả miệng….ta cũng không muốn lưu ý đến bậy bạ cố gắng đâu. TT__TT*

 

Tử Ảnh cùng Giả Ảnh cùng cả nhà phân tán li khai, Bạch Ngọc Đường túm Triển Chiêu một cái, “ sở hữu ngươi đi, ngươi nên bảo hộ tốt cổ của mình.”.

“Ân!.”. Triển Chiêu vẻ khía cạnh hưng phấn, Bạch Ngọc Đường vô lực nhìn trời. “ Miêu nhi, ngươi là hiện giờ đang bị ta chộp tới muốn nạp năng lượng đó.”.

“Ân”. Triển Chiêu chớp nhoáng gật đầu.

Bạch Ngọc Đường ho khan một tiếng. “ không hẳn cái cơ ăn, là ăn uống thật.”.

Triển Chiêu bội nghịch ứng trong chốc lát, phát âm được, hung tợn một cước đi qua, Bạch Ngọc Đường né tránh….* liên tiếp bấn loạn với nhảy nhót hụ hét*, đọc đến đây thì ko chối bao biện được nữa rồi, chẳng thể chối nữa. Ngũ gia đang nói là nạp năng lượng thật, là vì Ngũ gia sắp đến hút máu Miêu nhi, chứ chưa phải là cái kia ăn, thấy chưa, là ăn kiểu tê đấy, Ngũ gia không ăn uống kiểu tê thì Ngũ gia nói ra làm cho gì. Nhưng mà Triển Chiêu thuở đầu Bạch Ngũ gia bảo là bị chộp tới ăn cũng khá vui vẻ hớn hở gật đầu (ôi người mẹ ơi…phục ảnh), tức là cũng mê thích bị ăn, là tự nguyện bị ăn nhá. Còn nữa, sau khi hiểu ý tiếng nói của Bạch Ngọc Đường, cũng ko phản kháng hay gượng nhẹ lại gì, như ta nói, Miêu nhi lại giận hờn thôi….*hú hú*…

Triển Chiêu thả lỏng chân khí, mau lẹ rơi thẳng xuống.

Xem thêm: Giá Vé Hồ Bơi Phú Thọ 2022 Kèm Review Hồ Bơi Phú Thọ Q11, Hồ Bơi Phú Thọ, Q

Bạch Ngọc Đường cả kinh, nhanh chóng rơi xuống đất vững xoàn tiếp được, ma nha coi Triển Chiêu….=> Ờ đoạn này thì không nói được gì, cơ mà ta cứ nghĩ đến Bạch Ngũ gia ôm ôm đỡ đỡ Miêu nhi loại công chúa là lại điên loạn lên.

Sau kia khi có bạn tới, gây hễ tĩnh…Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường liếc nhau, bất chợt loé thân…Triển Chiêu bị Bạch Ngọc Đường mang lại bên tường…quay đầu lại xem, chỉ thấy ở chỗ vừa rồi, gồm một chính than lợi trảo như thể muốn tập kích đàn họ hắc y nhân..

Lại thêm gồm hai người nữa đến chăm chú đến hai người, có fan hỏi Bạch Ngọc Đường: “ Tới tham gia tụ hội.”. Lúc này…

Bạch Ngọc Đường vươn tay, gắng lấy một tay của Triển Chiêu nhẹ nhàng kéo tới bên người.=> Tính cảnh giác rất cao, bạn tới tất cả ý ko tốt, Ngũ gia mau lẹ như kiểu gà mẹ bảo đảm con ấy. Hơn thế nữa động tác cũng tương đối nhẹ nhàng : dìu dịu kéo nha, sợ bé mèo đau chớ sao..0^v^0..

Khi hai bạn tiến tới Hạ phủ…

Bạch Ngọc Đường thuộc Triển Chiêu yên ổn lặng điều đình một ánh mắt, tiến vào Hạ phủ.

Trước cửa ngõ đứng vài mẫu thị vệ, hét to, “ lợi tức sở hữu đều bắt buộc soát người.”.

Triển Chiêu cau mẫu mũi, một chiếc thị vệ đi tới, còn không chạm với hắn, Bạch Ngọc Đường đá một cước, khiến cho hắn cất cánh ra ngoài…=> Dám đụng vào mèo đơn vị mình, Ngũ gia trở mặt đá không thương tiếc. Nhỏ mèo thì chỉ bản thân Ngũ gia soát người được thôi…oá há há há há…

Lược một đoạn, khi vẫn vào Hạ phủ:

Hạ bao gồm nhìn, bốn phía hành lang cửa số đều đóng lại.

Hạ chủ yếu cười cười, hỏi Triển Chiêu: “ tên gọi là gì.?.”.

Triển Chiêu sửng sốt, trung ương nói, ai nha, quên không giả danh, đơ mình lăng gian, bị Bạch Ngọc Đường chũm lấy tay kéo xuống dưới, trợ giúp hắn trả lời một câu: “ Bạch gia mậu.”….

Hạ chủ yếu lại con quay sang chú ý Huyết Vương, ngày tiết Vương cũng chú ý Bạch Ngọc Đường, như là suy xét như vắt nào giới thiệu, đột nhiên nghe Bạch Ngọc Đường tốt giọng nói: “ trên hạ Thước Mậu Thuật.”.

Triển Chiêu mí đôi mắt rút trừu, vừa new cái cơ Bạch gia miêu ( mèo của Bạch gia ), từ bây giờ đến thử nạp năng lượng miêu ( chuột ăn mèo ) đông đảo đi ra, này háo tử thượng chống yết ngoã đều.=> không những hành động, đến tiếng nói cũng khắc ghi chủ quyền, tính độc chiếm phần mèo với bá đạo khôn xiết cao. ( mà lại nói thật, ta hiểu đoạn này mà lại thắc mắc…Ngũ gia, ngài lúc nào thì cũng nghĩ mang lại chuyện ăn mèo sao.?. O_O.???)

Khi hai tín đồ từ Hạ lấp trở về, nhận thấy phía sau tất cả bước chân, trở lại thì nhận thấy đó là máu Vương sinh hoạt Hạ phủ.

Bạch Ngọc Đường cười thầm một tiếng, chợt nhiên tạm dừng cước bộ, một tay đem Triển Chiêu để ở bên người trên vách tường, khiến cho Triển Chiêu bỡ ngỡ nhảy dựng.

Triển Chiêu trạc trạc cái mũi của hắn: “ Ngươi làm gì.?.”.

Bạch Ngọc Đường cười, lòi ra hai cái răng, “ cắn một ngụm.”

Triển Chiêu kết hợp ngẩng khía cạnh lên lòi ra cổ, Bạch Ngọc Đường tiến lên, cắn một ngụm. Hắn tất nhiên không dùng lực cắn, cùng với nói cắn, không bởi nói hắn hôn. Triển Chiêu tức tốc thấy trên cổ ngứa, nhìn huyết vương sinh hoạt đầu ngõ, chỉ thấy hắn vẻ mặt khiếp ngạc.

Lúc này, đưa Ảnh lộ diện cùng Tử Ảnh đánh chết giả huyết vương, trói vào bao download mang về.

Triển Chiêu đẩy đẩy Bạch Ngọc Đường: “ cắn đủ chưa, kết thúc việc rồi.”.

“Ân.?.” Bạch Ngọc Đường cảm xúc hảo ngoạn, gồm chút luyến tiếc tát miệng, Triển Chiêu vừa động, hắn lại không cẩn trọng dùng một chút lực. => Đang được hôn với chiếm đậu hủ công khai, Ngũ gia luyến nuối tiếc là phải. ( Ta nói: Ngũ gia à, luyến tiếc có tác dụng gì, về trực tiếp ăn uống là được rồi. Mặc dù sao nhỏ mèo cũng không cản ngài nạp năng lượng mừ…)

“ A.!.”. Triển Chiêu cả kinh, Bạch Ngọc Đường cũng cả kinh, ngửng đầu nhìn…Thật sự cắn ra hai cái lỗ nhỏ, máu đỏ sẫm từ kia trào ra. Bạch Ngọc Đường xấu hổ, răng này là răng giả, tuy vậy thật sự vô cùng sắc.

“ tất cả phải hay không cắn bị mến rồi.?.”. Triển Chiêu chú ý không thấy miệng dấu thương, bã hỏi Bạch Ngọc Đường, thấy hắn ko trả lời, đưa tay định sờ, Bạch Ngọc Đường thế trụ tay hắn: “ Ai, ko vội.”.

“Đau a, còn rét lẽo.”. Triển Chiêu trừng hắn.

Bạch Ngọc Đường nở nụ cười, “ chỉ là trầy da”, nói chấm dứt tiến lên rước máu liếm không bẩn sẽ, “Đừng lãng phí.”….=> Má ơi, phun máu…Ngũ gia, lưu manh. Ai nói Bạch Ngũ gia nhát Triệu Phổ về phương diện này chứ, đó là Ngũ gia chưa gặp gỡ người nhằm mình lưu manh thôi.

Triển Chiêu há to miệng, khuôn khía cạnh đỏ bừng.

Bạch Ngọc Đường xem miệng dấu thương đã làm được hắn “cầm máu”, đối Triển Chiêu nói: “ hương vị cũng ko tệ lắm.”……=> Há há há..*cười điên dại*, sao lại không tệ lắm, là cực kỳ tuyệt bắt đầu đúng chứ. Chắc đấy là ‘ăn thật’ vì thế nó không tình thú bởi ‘ăn kia’…nên new vậy.

Tập 9:

Tập 9 ta hiểu qt ko nhiều, thấy hint cũng có á, nhưng mà lâu rồi đề xuất quên với tất cả chả có chuyên môn để dịch, tuy nhiên có chú ý đến một đưa ra tiết, qua chi tiết này ta thấy Nhã vô cùng thâm thuý nga.

Trong quyển 9 có một đoạn nói tới thời niên thiếu của Bạch Ngọc Đường, đoạn cuối có mấy câu nạm này:

Lục Thiên Hàn vừa nghe ngoại tôn ngay cả thọ yến cũng không ăn liền cứu vãn Thiên Tôn đi, tức giận cho mặt white xanh, Lục Tuyết Nhi cùng Bạch Hạ khuyên nhủ thế nào cũng chưa dừng, tuy thế thật ra Lục Đích Đống một câu, tạo nên Lục Thiên Hàn trọn vẹn chuyển giận vi hỉ, hắn nói: Bạch Ngọc Đường lần này tái ngộ đến mệnh định đó là người kia, cũng đó là ‘người vợ’ của nước ngoài tôn.

Và đoạn nói tới Triển Chiêu:

Ân Hầu vuốt cằm thấy được trong tay Lục Đích Đống trước đó không lâu Lục Đích Đống đưa đến cho hắn một phong thư, bên trên viết canh giờ, nghe nói này đúng canh giờ đồng hồ Triển Chiêu xuống núi, va tới “ Hữu duyên nhân” của hắn ( bạn hữu duyên.).

Sau đó, hai người ra bên ngoài giang hồ, đã gặp mặt được nhau.

Thấy rõ nhé, Nhã tỉ khi nói về Bạch Ngọc Đường thì nói là chạm mặt “ người vợ”, còn nói về Triển Chiêu chỉ nói là “người tất cả duyên”. Nhã Nhã vẫn vốn nói ví dụ ai là công ai là thụ rồi, còn về vụ việc H giỏi không đặc trưng gì, hủ từ bỏ tưởng tượng chưa phải tình thú hơn sao…0^3^0.

Ngoài ra, ta còn nhận ra vài ưu thế hay. Quyển 6, Nhã chỉ cho mẹ Bạch Ngũ gia nói Triển Chiêu thân nhuyễn dễ dàng đè, Ngũ gia đỏ mặt, và Bạch Ngũ gia bội phản ứng: làm sao có thể…khi Ngũ gia bị mẹ của mình hỏi : Chẳng lẽ người bị đè lại là ngươi…..Chứ không hề có đoạn hỏi Triển Chiêu về vụ việc này.

Tử Ảnh cùng Công Tôn luôn luôn về phe Triển Chiêu lúc nói ai đè ai, còn đưa Ảnh với Triệu Phổ luôn về phe Bạch Ngọc Đường, trong những lúc đó, tín đồ bị đè vào hai hai bạn này là Tử Ảnh và Công Tôn. ( cực kỳ thú vị đúng không.?.)

Bạch Ngọc Đường không hề ít lần đang nói: Ta muốn ăn uống miêu …với Triển Chiêu, một lần là ngơi nghỉ quyển 5 khi ăn ở Thái Bạch Cư với Triệu Viện, Ngũ gia nói cùng với Triển Chiêu rằng bạn muốn ăn nhỏ mèo khoai sọ, dẫu vậy Ngũ gia chỉ nói : Ta muốn nạp năng lượng mèo…thôi. Một lần khác là ở cuối tập năm thì phải, khi Bạch Ngọc Đường vừa mách nhau nước nhằm Tiểu Tứ Tử chiến thắng Thạch Đầu, Thạch Đầu khóc, đái Tứ Tử ra dỗ và mấy đứa nhỏ dại đi tra cứu trù nương muốn ăn uống mì, Triển Chiêu với Bạch Ngọc Đường rình xem mấy đứa nhỏ dại dỗ nhau ráng nào, cuối đoạn, Ngũ gia có nói: “ Ta muốn ăn uống mèo, ngươi bao gồm cho không.?.”….Triển Chiêu túm con mèo lên ném đến Bạch Ngọc Đường, sau đó …chạy.

Ờ thì còn vài ba đoạn nữa, dẫu vậy ta cũng bỏ quên rồi, có thời gian bổ sung sau.

Xem thêm: Bệnh Tiểu Rắt (Dái Dắt): Nguyên Nhân, Dấu Hiệu Và Cách Chữa Trị

Cuối cùng, ta kết luận….Triển Chiêu bị Bạch Ngũ gia đè, bị Ngũ gia áp, bị Ngũ gia ăn không còn một mảnh nào…..*tung hoa….tung hoa*..