Review phía nam biên giới phía tây mặt trời

  -  

Bao trùm tiểu thuyết “Phía nam biên giới, phía tây mặt trời” là việc ám hình ảnh chủ nghĩa tư bạn dạng mỗi ngày một lớn mạnh mẽ của Haruki Murakami. Ông dụng trung khu khắc họa trung ương trạng của ráng hệ bạn trẻ Nhật bạn dạng trong sự chuyển mình của nền kinh tế tài chính – thôn hội những năm 1970. Trước thời cuộc dịch chuyển đó, tuổi trẻ của mình không mang màu sắc rực rỡ tỏa nắng mà nổi bật lại là nỗi cô đơn, bất lực với nuối tiếc bởi vì quá khứ đã qua. 

Không ai níu nỗi thời gian

“Phía phái mạnh biên giới, phía tây mặt trời” của Haruki Murakami thể hiện quả đât đầy cô độc với trống rỗng quanh nam giới trai Hajime từ khi còn là thiếu hụt niên cho đến lúc độ tuổi xế chiều. Tức thì từ phần đầu thương hiệu của cuốn sách đã và đang mang nặng color cô đơn khi sử dụng tên bài xích hát nhạc jazz đầy hoài niệm “South of border” (Phía nam giới biên giới) của Nat King Cole. Đó là bài bác hát nhưng mà thời niên thiếu cánh mày râu trai vẫn thuộc nghe cùng với Shimamoto, người bạn bè thiết luôn luôn hiểu thấu sự cô đơn của anh. Còn phần sau của tựa đề sách “phía tây phương diện trời” chỉ hội chứng điên loạn Hysteria Siberia. Đó là hội hội chứng của bạn Siberia khi bọn họ ngày đêm thao tác ở địa điểm đồng cỏ hoang vu, mỗi ngày cứ lặp đi tái diễn trong sự lao hễ khổ sai mang lại ám ảnh. Họ cuồng loạn như hy vọng phát điên khi hàng ngày lao hễ như một cỗ máy, ngấc đầu lúc nào cũng nhìn thấy con đường chân trời. ở đầu cuối họ không chịu đựng nỗi sự ám ảnh mặt trời, sự lặp lại vô nghĩa của kiếp bạn mà chết.

Bạn đang xem: Review phía nam biên giới phía tây mặt trời

*
*
*
Ảnh: chanbook_20

Đã mười năm, nhì mươi năm sau cái thời “Lắng nghe gió hát“, hầu hết sinh viên năm như thế nào từng chống chọi hết mình vị thứ gọi là công bằng ấy sau cuối vẫn phải lao vào xã hội mưu sinh và đối mặt với thực tại. Thực tại ấy chính là nền kinh tế tư bản chủ nghĩa phát triển thần tốc, còn họ trở thành fan làm công cho tư bản, có tác dụng công mang lại giá trị đồng xu tiền lớn mạnh mà họ từng có tuổi trẻ em một lòng đứng dậy chống đối mang lại cùng.

“Đôi khi, tôi từ bỏ nhủ nếu rất có thể khóc thì hẳn những chuyện sẽ tiện lợi hơn. Tuy nhiên tôi buộc phải khóc vì chưng cái gì đây? Vì bao gồm tôi? Tôi quá ích kỷ để có thể khóc cho người khác, cùng quá già để hoàn toàn có thể khóc cho chính tôi.”

Mười năm sau đã mất giống như mười năm trước, sự dũng cảm của thế hệ sinh viên ngày đó, đến thực tại chỉ với là sản phẩm không đáng một xu. Sau cùng sức con trẻ cũng không chiến hạ nỗi thời gian, không win nỗi gánh nặng cơm áo gạo tiền. Vấn đề mưu sinh đã để cho thế hệ giới trẻ như Hajime chỉ gồm thể cố gắng sống tiếp với nền tài chính tư phiên bản ấy mà quên khuấy giấc mơ của trào lưu sinh viên. 

“Với thời gian, các thứ cố định và thắt chặt lại, giống như xi măng bám cứng vào thành phía bên trong của một chiếc xô, và fan ta ko còn rất có thể quay ngược quay trở lại nữa. “Cậu” của bây chừ đã bị đông cứng lại như xi măng, với cậu quan yếu nào khác được với cậu của ngày hôm nay”

Hajime càng sinh sống càng cô đơn, càng bồn chồn thế giới anh sẽ sống. Mỗi ngày đi làm việc đến buổi tối mịt lại về nhà, kế tiếp lại đi làm, rồi lại về nhà, ăn uống ở shop tiện lợi rồi lại đi làm. Đó là cuộc sống đời thường điển hình của nhân viên văn chống tại Nhật Bản, áp lực công việc khiến họ như chỉ hình thành để lao động như một máy bộ miệt mài không hề thời gian suy nghĩ. Các bước của Hajime là sửa bạn dạng in sách giáo khoa, một các bước lặp đi lặp lại. Với một sinh viên văn khoa đầy mộng tưởng, kia chẳng buộc phải là công việc lý tưởng, tuy nhiên Hajime vẫn chôn vùi tuổi trẻ của mình suốt nhiều năm dài với quá trình đó. Bởi vì với anh làm việc gì thì có khác hoàn toàn gì đâu, công việc nào cũng tương tự thế mà lại thôi. Một khi xã hội phạt triển, các thứ đang vào guồng, trừ khi làm việc thật cần mẫn tích cóp một số tiền, người ta mới dám nghĩ cho chuyện khởi nghiệp viết lách như Haruki Murakami, còn sót lại rất khó cho tất cả những người mộng mơ như Hajime. Anh vẫn hoạt động như một bộ máy trong xuyên suốt ngần ấy năm, sống trong nỗi đơn độc về ý thức và sự mệt thuồn về thể chất. Vì mang trên vai gánh nặng mưu sinh, anh vẫn đánh mất mọi thứ cực hiếm ở tuổi trẻ:

“Khi bạn ta chỉ nghĩ đến giải pháp kiếm tiền, tôi nói tiếp, cuộc sống đời thường sẽ đi qua trước lúc người ta có thời gian để dìm ra”

Không ai đọc được nỗi cô đơn vô tận sâu trong lòng Hajime, cũng không còn Shimamoto. Cô gái cũng như loại bóng vô định cơ mà suốt đời Hajime theo đuổi, dẫu vậy cô cũng xa xăm như bao gồm tuổi trẻ con mộng tưởng của anh ý vậy. Không tồn tại cách nào rời bỏ cuộc sống thường ngày tồn tại sự lớn mạnh đến đáng sợ của bốn bản, cũng không tồn tại cách nào gặp lại Shimamoto. Hóa ra con người dân có mộng tưởng không thành lại là bé người cô quạnh đến tận cùng.

Xem thêm: 'Đẳng Cấp Thú Cưng': Hài Hước Đỉnh Cao, Review Phim

Không vượt kì ảo nhưng là đời thực

“Phía phái nam biên giới, phía tây phương diện trời” là cuốn tiểu thuyết vô cùng thực của Murakami, yếu tố kì ảo không thực sự đậm nét mà xuất hiện thêm rải rác nhằm lột tả cái cô đơn cùng rất của Hajime. Có lúc anh nhìn thấy Shimamoto đến vào một ngày mưa, có những lúc nhìn thấy bóng hình của Izumi – người thanh nữ anh khiến cho cô khổ đau trong quá khứ. Tuy vậy tất cả lại mờ ảo giữa loại ranh giới thực và ảo, anh thật sự gặp lại bọn họ hay đó chỉ là sự việc mộng tưởng của riêng anh, sự mộng tưởng của con bạn sống nhưng vụn vỡ trọn vẹn đức tin.

“Tôi thấy được cái láng của phá hủy và thối rữa bay lơ lửng. Với tồn tại của tôi bị kẹt cứng giữa toàn bộ những trang bị đó. Giống như một loại bóng in lên bức tường.”

Hajime không hẳn nhân trang bị lý tưởng, anh là mẫu hình bạn sa đọa mang đến tận cùng nhất trong các tác phẩm của Murakami. Nội vai trung phong Hajime luôn luôn tồn trên sự chủng loại thuẫn giằng xé, anh căm ghét xã hội, dẫu vậy đến cuối cùng lại bị đặt vào cuộc đời giàu có của một gã đại bốn bản, không có cách như thế nào chối vứt nó, chỉ rất có thể tồn tại với nó. Xuất phát điểm từ một thanh niên nhiều năm kia sẵn sàng hành động vì công bằng trở thành một thành phần của xóm hội đó Hajime càng sinh sống càng sa đọa, càng sinh sống càng sai lầm, trầm luân vào rượu cồn, tình dục, trở buộc phải không ai oán giải thích, không muốn phản chống sự công kích, chỉ tiếp tục sống vào cái quả đât mà anh biết rõ đúng sai tuy nhiên vẫn phải cố mà tồn tại. Hóa ra thứ bi kịch lớn nhất của đời bạn là lúc trưởng thành trở thành fan mà thuở thiếu hụt thời mình vô cùng khinh ghét thà bị tiêu diệt chứ không thích trở thành.

Xem thêm: Mỹ Phẩm Queenie: Top 9 Sản Phẩm Được Chị Em Review Nhiều Nhất

“Tôi từ bỏ hỏi sau này sẽ vậy nào. Nhì tay để lên vô lăng, tôi nhắm mắt lại. Tôi có cảm giác mình không thể ở trong con fan mình nữa. Tôi có cảm giác cơ thể tôi chỉ còn là một cái bình đựng đi mượn tạm. Tương lai sẽ xẩy ra điều gì?”

Trong tay Hajime có tất cả nhưng anh sống trang bị vờ như loại vỏ rượu rỗng không, nội trọng tâm trống trải, mộng tưởng vỡ vạc tan. Tài lộc không làm cho vơi đi nỗi đơn độc của nhỏ người, không cài đứt nỗi niềm cô độc. Hajime cứ liên tục tồn trên như cái cách mà fan nông dân Siberia tồn tại, sống chuỗi ngày lặp đi tái diễn một bí quyết vô nghĩa, nhận thấy mặt trời nơi biên cương đầy ám hình ảnh cứ ngày ngày mọc rồi lại lặn. Tín đồ mắc hội chứng Hysteria Siberia chết do nỗi ám ảnh đến điên cuồng kiếp sống mòn mỏi, còn Hajime, anh vẫn liên tục tồn tại, gặm nhắm cô độc cơ mà sống tiếp cuộc sống lạc lõng. Chết nhiều lúc còn không đáng sợ bởi sự mãi mãi với ám hình ảnh và cô đơn trong một cuộc đời không kiếm thấy được một lối ra nào.

“Phía nam biên giới, phía tây phương diện trời” vừa thực lại vừa ảo, lồng ghép phối kết hợp vào nhau nhằm lột tả cái xúc cảm cô đối kháng đến bất lực của con người. Biết là đúng nhưng cần yếu theo đuổi đến cùng, biết là không đúng nhưng cần thiết chối vứt được, con bạn chỉ rất có thể vẫy vùng yếu ớt mà không tồn tại cách nào kháng trả. Đó đó là kiếp sinh sống mòn mỏi của nắm hệ bạn teen Nhật bản trước sự chuyển mình trẻ trung và tràn trề sức khỏe của buôn bản hội Nhật bản sau nắm chiến máy 2.